TRỞ LÊN ĐẦU TRANG

Anh đã tìm được cách để quên em

15:00 |

(Truyện tiểu thuyết) - Anh đã tìm được cách để quên em.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại iztruyenhaynhat.blogspot.com


Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ... truyen ngon tinh  ...ღಌ

Đây là một câu chuyện có thật với niềm đau của hiện tại và ám ảnh của quá khứ. Tặng những trái tim vẫn son sắc thủy chung với một người dù thế nào đi nữa…

Ngân

Một ngày mưa… chuông điện thoại reo bài Vertu như mọi khi. Màn hình hiện lên dòng chữ: “Ngân bờm is calling”.

- Ừm… sao em?

- Anh ơi, mưa rồi.

- Ừ… mưa… ngủ thôi.

- Thôi, đừng ngủ mà anh.

- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ván dota nào.

- Em ghét anh rồi.

- Thế em muốn sao nào?

- Cafe đi anh.

- Lại cafe. Uống cafe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.

- Chả cần nhá. Có đi không đây?

- Roài… Haizzz… Đợi anh năm phút.

- Nhanh thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt và đừng có mặc quần đùi đó. Lemount nhé anh.

- Sao em biết? Hehe. Thế thì 30 phút, em cứ ra trước, gọi anh bạc sỉu.

Một tiếng sau….

- Sao anh đến trễ thế? Tắc đường à?

- Không, anh lạc đường.

- Điêu, lại dota chứ gì? Suốt ngày game.

- Thôi, anh xin lỗi mà. Hì hì. Em gọi anh có việc gì không?

- Không, rảnh thì gọi thôi, anh cũng rảnh mà.

Nửa tiếng sau….

- Anh phải về thôi. Buồn ngủ quá.

- Từ từ đã, em bảo chuyện này.

- Nhanh nào. Anh buồn ngủ lắm rồi. Lại phải về sửa laptop cho cái Phương nữa.

- Em… yêu anh.

- Cái gì? Em khùng à? Một tuần nữa mới đến cá tháng 4 nhé!

- Em nói thật. Em không thích làm em gái anh… Mình yêu nhau đi anh!

- Em khùng thật rồi, anh về đây.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

Tối hôm đó.

- Buzz!!!

- ?

- Em xin lỗi

- Về chuyện gì ?

- Chuyện sáng nay… đừng giận nhé.. .em nói linh tinh mà.

- Được rồi, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa nhé …

- Rồi mà.

- Hứa đi.

- Em hứa, anh rách việc quá.

- Ơ, em là người xin lỗi đấy nhé. Mà thằng Tùng dạo này sao?


1 tuần sau, 1/4. 14 giờ 32 .”Tùng is calling”

- A lô. Sao mày?

- Ngân bị tai nạn giao thông, nhanh ra bệnh viện X đi.

- Mày định lừa ai hả thằng kia?

- Mày điên à? Tao lừa mày làm gì.

- Gì thế? Thế có chuyện gì? – Tôi bắt đầu hoảng

- Ngân bị tai nạn, đến bệnh viện X đi, khoa cấp cứu … đến gọi tao ra đón.

- Cái gì thế? Mày khùng à? Nói đùa thì đừng có lôi truyện này ra. Tao *** đùa đâu – Tôi tức lên, văng tục.

- Tao đùa gì chuyện này. Không tin cứ đến đây. Tao nói dối thì nhảy từ tầng hai xuống chết ngay bây giờ. Nhanh.

- Được rồi? Tao tới ngay.

Tôi hoảng loạn thực sự. Ngồi trên taxi tôi rủa thầm thằng Tùng: “Cứ cho là cá tháng 4 đi. Nhưng nếu mày dám lừa tao, tao sẽ giết mày! Tao thề đấy!”. Tôi bấm loạn số Ngân. “Calling Ngân bờm”.

Không liên lạc được…

***

“Ngân mất rồi mày ạ”.

“Ngân à, em vẫn thế, có khi còn xinh hơn. Em trắng ra rồi nhé, trắng như em muốn rồi, em cười đi anh xem nào. Anh tưởng em không thích ngủ giống anh cơ mà, cuộc sống có nhiều điều vui, ngủ gì mà lắm thế em, dậy đi! Em thích hoa ly vì nó đẹp đúng không? Anh ghét nó lắm, vì nó hắc. Thế bây giờ cắm một bình hoa ly nhé, anh ngồi nhỏ hết nhuỵ hoa ra là được mà, đúng không em? Hay anh để một bông hoa ly vào tay em nhé, tay em lạnh quá, em chả bảo tay anh lạnh, sao giờ tay em còn lạnh hơn kìa?

Anh đi tiễn em nhé Ngân …. Người ta để em vào một cái hòm đen sì …. em nói em thích màu xanh, sao không có cái hòm nào màu xanh nhỉ? Người ta thả em xuống rồi. Anh không thấy em nữa rồi.

Anh trồng ở đây một cây bạch đàn nhé, nó sẽ thay anh ở bên cạnh em.

Mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, anh hứa đó!!!”


Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác trai dạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi… Nhưng chắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh, đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúng nó có là em đâu mà biết, đúng không?

Cây bạch đàn lớn lắm rồi em ạ. Và xanh tốt nữa. Em có thấy không? Anh đã không giữ lời hứa với em là mỗi năm tới thăm em một lần. Anh đến nhiều đến nỗi anh cũng không nhớ nổi nữa. Và em biết không, Trâm không chịu nổi điều này.

***

Trâm

Trâm là bạn đại học của Phương. Vậy là cô ấy bằng tuổi em đấy nhỉ? Em vẫn còn nhớ Phương chứ Ngân? Hai đứa là bạn thân cấp 3 cơ mà. Cũng nhờ Phương mà anh quen em, rồi lại nhờ Phương mà anh quen Trâm. Nó luôn nói với anh nó là “đệ nhất mai mối” cho ông anh trai dở dở ương ương này. Ừ, cũng đúng, em nhỉ!

Phương nó lo cho anh lắm. Nó thương em. Ngày tiễn em đi nó khóc ngất bên cạnh bác gái. Thương em, nó lại càng lo cho anh. Nó sợ anh trầm cảm. Và cũng đúng thế thật. Anh như một gã điên luôn bị ám ảnh và ân hận vì buổi sáng hôm đó, anh đã cư xử như một thằng ngốc với em.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

Anh hận mình. Anh dày vò bản thân trong những đêm vắng, bên ly cafe đen đắng ngắt. Anh chợt nhận ra anh yêu em, nhưng muộn quá rồi. Em chưa thấy anh khóc bao giờ đúng không Ngân. Em nghĩ anh mạnh mẽ đúng không? Vậy mà vì em, anh trở nên yếu đuối vậy đó. Anh cứ giữ mình trong trạng thái như vậy, cho tới ngày Trâm len lỏi qua cánh cửa trái tim mở hé, bước vào cuộc đời anh…

Trâm không rắc rối như em đâu Ngân ạ. Cô ấy dịu dàng, điềm đạm nhưng không kém phần đáng yêu đâu nhé. Và nhất là, cô ấy chẳng làm anh đau khổ như em.

Trâm kiên nhẫn mở cửa trái tim anh, từng chút, từng chút một. Cô ấy kéo anh ra ánh sáng, kéo anh ra khỏi những hoài niệm về em, kéo anh ra khỏi quá khứ đau buồn, mặc cho ban đầu anh không thèm quan tâm và đoái hoài đến. Thế mà Trâm vẫn kiên trì, kiên trì đến mức đến một ngày anh đã cảm thấy thèm được nghe cô ấy lảm nhảm bên cạnh như đã làm những ngày trước đó mà anh không để ý đến.

Lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Hơn hai năm, kể từ ngày em ra đi…

***

Sáng chủ nhật. Mưa. Trâm hẹn anh đi cafe…

….

- Em yêu anh.

- …

- Dù anh có trả lời hay không, có đồng ý hay không, em vẫn yêu anh.

- Anh xin lỗi.

- Em sẽ chờ cho đến khi anh quên hẳn Ngân, được chứ? Những ngày đó em sẽ ở bên cạnh anh, được chứ?

Và cô ấy khóc, Ngân ạ. Trâm đang khóc trước mặt anh. Anh bối rối lắm em biết không? Em đã khóc trước mặt anh bao giờ đâu. Anh cảm thấy mình thật quá đáng. Và em biết không, anh gật đầu. Anh đồng ý ở bên cô ấy…

Ngân à, làm như vậy là xấu đúng không? Như vậy là có lỗi với em đúng không?

Càng gần Trâm, anh càng cảm thấy cô ấy là một cô gái rất tốt. Cô ấy có một tâm hồn trong trẻo và ngây thơ, giống như em vậy. Trâm không cấm anh chơi dota như em đâu, nhưng nếu đã hẹn thì nhất định không được trễ. Cô ấy khó tính hơn em nhiều.

Nhưng chẳng biết từ bao giờ, anh không thấy khó chịu vì cô ấy nữa. Anh thường xuyên đến thăm em, hầu như là một mình, thỉnh thoảng tới cùng Trâm. Anh kể với Trâm về em, kể nhiều lắm. Kể về tính cách của em, mà toàn là tính xấu thôi. Em xấu lắm. Em dợm bước vào trái tim anh rồi ra đi mà không thèm biết anh sống thế nào. Và, Ngân ạ, anh vẫn không quên được em, kể cả khi có Trâm bên cạnh…

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

- Anh à, hôm nay mình gặp nhau được không?

- Hôm nay anh bận rồi. Mai em nhé!

- Không được, phải hôm nay cơ.

- Vậy thì không được rồi. Hôm nay anh không về sớm được.

- Anh bận gì vậy?

- Ừm. Anh bận tí việc.

- Thăm Ngân à?

- Ừ.

- Mai đi không được sao? Mai em đi cùng anh.

- Thôi, anh đi một mình cũng được. Vậy em nhé, tối anh gọi lại cho em.

Trâm vậy đấy em ạ. Cô ấy không muốn anh gặp em. Cô ấy muốn anh nhanh quên em. Anh không trách Trâm. Trâm là một cô gái nhân hậu. Cô ấy muốn anh quên em để anh không phải khổ tâm nữa. Nhưng Ngân à, hôm ấy là kỉ niệm 6 năm ngày anh gặp em ở bậc cầu thang thứ 9 của nhà anh, em còn nhớ không? Hôm đó anh đang ngủ trưa thì nghe tiếng nói chuyện chanh chua của con bé nào đấy mà không phải cái Phương nhà anh. Tiếng nói cười làm anh không thể ngủ được. Vậy là đẩy cửa phòng bước xuống cầu thang…

- “Cầu thang nhà cậu có mấy bậc?

- Tớ chịu thôi, ai mà biết.

- Tớ đếm nhé. 1, 2, 3… Tớ rất thích đếm bậc cầu thang. 6, 7… Đi đâu tớ cũng đếm. 8, 9… Ơ, em chào anh ạ.”

Ngân, hôm ấy là ngày đầu tiên mình gặp nhau đấy. Làm sao ngày kỉ niệm thế này mà anh lại không ở bên em được. Anh đã mua hoa ly cho em nhé, ngồi bên em đến tận tối cơ. Em cũng thấy đúng không? Nhưng tối đó anh về nhà thì thấy Phương chạy ra:

- Anh đi đâu mà giờ mới về? Gặp Trâm chưa?

- Ừm, có việc. Lát anh gọi cho Trâm.

- Anh có làm sao không đấy? Hôm nay là sinh nhật Trâm. Nó đã rất mong anh. Đồ hâm. Ôi, em biết làm gì với anh bây giờ hả giời!!!

Anh gọi cho Trâm. Nhưng cô ấy không cầm máy. Anh nhắn tin cũng không trả lời. Cô ấy giận anh lắm thì phải? Anh đã đến nhà cô ấy lúc nửa đêm, nhưng cô ấy không ra. Anh nhắn tin cho Trâm và đứng chờ. Anh muốn xin lỗi cô ấy, làm như vậy là đúng, em nhỉ?

00h30’

Đèn sáng, cửa mở. Trâm bước ra, mặt vẫn nguyên lớp make up chưa kịp xóa.

- Anh xin lỗi. Anh không biết hôm nay là sinh nhật em.

- …

- Chúc mừng sinh nhật em.

- Trễ quá rồi. Đã hơn 12h đêm. Qua sinh nhật em rồi.

- Em không nói là sinh nhật em nên…

- Vậy là em không nói nên anh không để ý chứ gì? Em là gì của anh? Anh ác lắm. Anh về đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa. Người yêu là vậy sao?

- ….

- Em ghét Ngân. Cô ấy chết rồi nhưng vẫn có được trái tim anh. Còn em, cố gắng thế nào cũng vô ích.

- Em đừng nói vậy. Ngân không có lỗi gì hết. Lỗi là ở anh. Anh….

- Chúng mình chia tay thôi. Anh hãy cứ ôm hình bóng Ngân đi. Em từ bỏ.

***

Tôi và ám ảnh của quá khứ

- Luân – Một giọng nói dịu nhẹ vang lên bên tai tôi

- Ngân, em làm gì ở đây? Em chết rồi cơ mà – Tôi bàng hoàng, dụi mắt.

- Ừ, nhưng em vẫn luôn dõi theo anh, ngốc ạ.

- Anh nhớ em lắm.

- Em cũng vậy. Nhưng có người cũng rất nhớ anh.

- Ai cơ?

- Cô ấy xinh, anh nhỉ?

- Trâm à? Ừ. Nhưng cô ấy ghét anh rồi.

- Không phải đâu, cô ấy vẫn yêu anh nhiều lắm. Chỉ là anh ngốc không nhận thấy điều đó thôi.

- …

- Anh đến với Trâm đi nhé. Cô ấy vẫn chờ anh.

- Còn em?

- Em là quá khứ, Trâm là hiện tại và tương lai của anh. Anh cần phải biết nên giữ gì, và bỏ gì chứ.

- Nhưng Trâm không thích em, cô ấy không muốn anh gặp em, em không buồn sao?

- Phương không nói với anh về tâm lý con gái à? Cái đó người ta gọi là ghen. Vì yêu anh nên Trâm mới ghen, anh phải cảm thấy hạnh phúc vì điều đó chứ.

- Nhưng anh…anh cũng yêu em, Ngân. Anh không quên em được. Sao hôm đó em không khóc hả Ngân, nếu em khóc giống như Trâm, có lẽ, anh đã không quay đi như thế.

Ngân mỉm cười:

- Anh ngốc lắm. Đó chính là điều khác biệt giữa bọn em. Cũng có thể, em đã không dũng cảm để níu kéo anh như Trâm.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
- ….

- Giờ thì nói em nghe, anh yêu Trâm rồi, đúng không?

- Anh…

- Anh có buồn khi chia tay với cô ấy không?

- Thực ra…

- Nhìn xem trên người anh bây giờ là gì? Bức ảnh của hai người, đẹp lắm anh ạ. Tối qua anh ôm nó ngắm nghía rồi ngủ quên lúc nào không biết đấy. Anh nhớ Trâm lắm, đúng không?

- Ngân, đừng hỏi anh nữa. Anh đau đầu lắm.

- Được rồi. Vậy là em đã có câu trả lời. Luân, nghe em nói này. Anh đừng dằn vặt mình vì cái chết của em. Có chăng, đó là do số phận. Em không trách anh đâu. Dũng cảm lên anh. Trâm là một cô gái hoàn hảo. Và hơn hết, cô ấy yêu anh. Em vẫn luôn mong anh hạnh phúc.

- Ngân, nhưng anh…

- Còn em, anh hãy giữ hình bóng em trong tim có lẽ tốt hơn. Đừng nhớ em quá như bây giờ, em vẫn ở bên anh mà, người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi…

- Vậy anh phải làm gì?

- Đến với Trâm, anh nhé! Em phải đi rồi. Từ giờ phút này, em sẽ không gặp anh nữa. Nhưng nhớ rằng, em vẫn luôn dõi theo anh đấy.

- Ngân! Cho anh…ôm em, được không?

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

Ngân lắc đầu, mỉm cười. Nụ cười vẫn xinh như ngày nào, nhưng có chút gì đó xanh xao hơn trước.

- Không. Em là một linh hồn. Mà linh hồn thì không chạm vào được. Nhớ nhé anh, em là quá khứ. Hiện tại và tương lai mới là thứ anh cần hướng tới.

“Luân à, anh biết không? Em vẫn yêu anh. Hãy thể hiện rằng anh vẫn yêu em bằng cách sống thật hạnh phúc nhé”


Trong một thoáng, tôi thấy Ngân vụt mất khỏi tầm với của tôi. Tôi gọi tên em, nhưng cổ họng không thể phát thành tiếng, chỉ ú ớ những âm thanh vô nghĩa.

Tôi choàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ không tròn. Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi ngồi dậy, trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Trên người là chiếc khung hình có bức ảnh tôi chụp chung với Trâm.


Vậy là Ngân đã ở đây bên tôi. Tôi không mơ. Rõ ràng tôi đã cảm nhận được điều đó. Nhưng sao thế này, tôi lại muốn gặp Trâm…

“Đến với Trâm, anh nhé.”

Những lời của Ngân như vẫn văng vẳng bên tai tôi. Cô ấy nói đúng. Tôi phải trở lại là chính mình thôi. Đã quá lâu rồi kể từ khi Ngân ra đi, tôi vẫn giữ bóng hình ấy mà không biết đến sự hiện diện của ai khác. Tôi đã từ chối tình yêu của Trâm. Tôi đã làm cô ấy buồn…

“Cô ấy vẫn yêu anh như lời em nói, đúng không Ngân?”.

Hai tháng sau ngày chia tay…

Hình như, anh nhớ Trâm, Ngân ạ.

***

Mở cửa trái tim

Tôi mua một bó hoa ly thật to, đến thăm Ngân. “Lần cuối, Ngân nhé. Từ giờ mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, như anh hứa thôi. Sẽ không có ngoại lệ đâu nhé. Em không giận anh chứ? Anh sẽ gặp em trước khi đến xin lỗi Trâm. Cô ấy sẽ tha thứ cho anh, phải không?”

Tôi đứng sững lại trước mộ Ngân. Trong một thoáng tôi đã nghĩ là mình nhìn nhầm. Nhưng đến khi người đó quay lại, tôi bàng hoàng…

Là Trâm.

Và trên mộ là một bó hoa ly.

Không biết chúng tôi đã đứng nhìn nhau trong bao lâu. Chỉ đến khi những giọt nước mắt của Trâm trào ra, tôi mới sực giật mình.

“Ngân, em thấy chưa? Trâm không ghét em đâu, đúng không?”

- Anh, em xin lỗi…

- Vì chuyện gì?

- Em đã bắt anh phải quên Ngân. Nhưng em sai rồi. Bắt con người quên một ai đó khi hình bóng của cô ấy đã in sâu vào tim là điều không thể, và còn độc ác nữa.

Tôi bước tới đặt bó hoa trên mộ rồi nói với Ngân, nhưng cũng là với Trâm:

- Ừm, Ngân à. Từ giờ anh sẽ tập quên em, được chứ. Em muốn thấy anh hạnh phúc đúng không? Anh, hình như, đã tìm thấy hạnh phúc rồi. Anh, hình như đã tìm được cách để quên em rồi…

Trâm sững người nhìn tôi, mắt vẫn ngấn lệ. Trong một thoáng, cô ấy như hiểu ra tất cả. Vỡ òa trong niềm hạnh phúc, Trâm ôm lấy tôi khóc nấc lên. Và tôi, lần đầu tiên, đưa tay ôm một người con gái.

“Ngân à. Ấm lắm. Anh cảm nhận rất rõ. Anh nghe được tiếng trái tim anh đang đập loạn nhịp. Có phải, anh yêu Trâm rồi không em?”

- Anh à. Đừng quên Ngân, anh nhé. Chúng mình hãy cùng nhớ tới cô ấy. Người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi…

Tôi buông Trâm ra và nhìn vào cô ấy. Câu nói này, Ngân cũng nói với tôi đêm qua. Có chăng, đêm qua Trâm cũng mơ thấy Ngân?

Nhưng tôi nhanh chóng quên đi câu hỏi đó, bởi lúc này chúng tôi đang nắm tay và bước đi bên nhau.

“Ngôi nhà” của Ngân khuất dần sau lưng chúng tôi.

“Ngân, em có thấy anh đang hạnh phúc không?”

***

Em thấy rồi…

Cây bạch đàn đang đung đưa…

Tiếng hát hòa vào gió.

Em đứng nơi đây, linh hồn em bám vào cây bạch đàn năm ấy.

Một mình, nhưng không cô độc đâu anh. Vì em biết, anh sẽ không bao giờ quên em.

Và cô ấy, một người chưa bao giờ gặp mặt, cũng sẽ cùng anh, nhớ về em.

Em hạnh phúc lắm.

Anh có nghe thấy tiếng hát không? Hòa vào gió ấy.

Hay là tiếng cười nhỉ?


Ừm, đêm qua, em đã bước vào giấc mơ của Trâm…

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
-----------------------------------------------------------------
Read more…

Chỉ có thể là em

16:59 |

Chỉ có thể là em.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ nhé !

Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ... truyện ngôn tình  ...ღಌ

Anh và cô là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau, thường có những bài tập giống nhau .



- Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa ?

- Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà chưa làm bài tập thế ?

- Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, cho mượn tí đi mà.

Cứ như thế, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã thầm thích người bạn trai cùng bàn.Nhưng suốt 3 năm đó anh không hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô thấy mình không đủ xinh đẹp để xứng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng bàn về người anh thích.- Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng không nào?Khi nhìn cô ấy lúc nào mình cũng thấy vui, nụ cười của cô ấy như mang cả thế giới đến vậy.
Thật bất ngờ đó là người bạn thân của cô. Một cô gái xinh đẹp, tự tin và giỏi giang, cô ấy hoàn toàn trái ngược với cô, cô không xinh đẹp, cô rất trầm tư và cô không tự tin vào mình.

Cô đã khóc. Nhưng một ngày cô quyết định không khóc nữa. Họ là bạn của mình, và có lẽ suốt cả đời mình cũng không sánh được với cô ấy…Và cô quyết định giữ lại tình cảm thật sâu trong trái tim của mình, cô sẽ vun vén cho họ.

Anh rất thích nói về cô ấy, với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ mỗi lần anh kể về chuyện của hai người, cô lại chăm chú lắng nghe, đưa ra những ý kiến, tư vấn cho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi Valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai người họ cãi nhau cô là người giảng hòa, cô trở thành cầu nối giữa hai người ấy.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em

Nhưng không ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt thế nào, tim cô thầm lặng khóc, có những lúc cô quay đi nhìn về một nơi xa xôi nào đó, có ai biết rằng lúc ấy trái tim cô như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấy ấm ức và tủi thân.

Năm tháng dần trôi qua, trong ba người thì hai người trở thành sinh viên đại hoc trong năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô gái kia đều học trên Hà Nội, anh phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh viên trường Sư phạm, cô bạn kia học ngành kế toán của trường Đại học gần đó. Ba người vẫn liên lạc thương xuyên, với anh, cô vẫn là một người bạn thân.

Cô vẫn từng ngày từng ngày động viên và khích lệ anh trong những ngày anh ôn tập cho kì thi đại học lần hai.

Một năm sau anh cũng thi đỗ vào một trường Đại học nhưng anh lại học ngoài Hải Phòng. Khoảng cách của cả ba người không xa nhưng cũng không phải gần. Cô đã cố gắng để quên anh, để cho trái tim cô đi tìm một chủ nhân khác.

Nhưng như người ta nói, “vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”. Cô càng bảo mình phải quên anh đi, thì trái tim cô càng nhớ anh da diết hơn. Cô cố gắng không gọi hay nhắn tin cho anh. Cô đành gửi hết tâm sự vào một cuốn sổ mà cô ghi là “ Nhật kí viết riêng cho anh”.

Cuốn sổ cứ ngày một dày thêm, và một ngày cô viết đến trang cuối cùng của nó, cô ghi vào đó dòng chữ “Mình sẽ cố gắng để quên cậu, cuốn sổ này mình viết cho cậu nhưng sẽ không bao giờ mình đưa nó cho cậu, vì mình biết cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu được mình đâu”.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em

Cô bạn thân kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô có hỏi thăm về tình hình của anh nhưng cô ấy cũng chỉ trả lời qua loa :

- Ừ, tụi mình vẫn thế thôi, không có gì đặc biệt cả…

- Ừ vẫn thế là tốt rồi, chúc hai cậu hạnh phúc nhé. Nhớ giữ cậu ấy cẩn thận đấy.

Khi cô đang học năm cuối. Học kì hai cô đi thực tập ở một trường cấp 3, thật tình cờ đó là ở Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành phố. Cô biết điều đó, nên cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà tìm đến anh, cô sợ mình biết đâu sẽ nói ra điều đó.

Không, không thể được, họ đều là bạn của mình, mình không có quyền xen vào tình yêu của họ. Mình không thể làm thế, không thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như mình nói câu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ?
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em
Anh không biết cô đi thực tập ngoài này, anh cứ đinh ninh cô đang ở Hà Nội. Nhưng thật bất ngờ, anh bỗng gọi cho cô. Khi nhìn số điện thoại của anh, cô đã đắn đo, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim mình sẽ lại không nghe lời, nó sẽ lại thổn thức khi nghe tiếng của anh, cô không nên làm thế.

Nhưng cô cũng lại muốn nghe tiếng nói ấm áp của anh, cô muốn biết giờ này anh thế nào, anh có khỏe không, anh học tập ra sao ? Cô nhấc máy:

- A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tớ như thế này?

- Tớ và Minh vừa chia tay rồi…Cô ấy đã không còn yêu tớ nữa.

Cô bàng hoàng. Thật sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh và cô ấy chia tay sao? Cuối cùng điều này đã xảy ra rồi.

Cô đã biết có thể xảy ra kết cục này bởi bí mật mà cô đã không định nói chính là một ngày cách đây không lâu cô bắt gặp cô bạn của mình trong tay với một người con trai khác sánh bước bên bờ Hồ Tây. Cô tự trấn tĩnh mình, cô cố gắng để anh không biết lúc này cô đang thực sự rất bối rối.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em

- Tớ không biết phải khuyên cậu như thế nào trong lúc này, tớ chỉ biết lắng nghe cậu nói….Tớ hi vọng cậu có thể nghĩ thoáng ra…

Đây là cơ hội cho cô, anh và cô gái ấy đã chia tay. Cô sẽ có cơ hội đến bên anh. Không, không được, cô không cho phép mình làm thế, cô đã sai khi trót yêu anh, giờ không thể sai lầm tiếp nữa. Anh và cô ấy không đến được với nhau, cô cũng sẽ không đến bên anh được. Cô phải đi thật xa anh. Cô muốn làm một điều gì đó thật ý nghĩa với cuộc đời mình khi xa anh. Cô sẽ ra đảo.

Cô gửi cho anh một bức thư trước khi đi :

“Tớ đã ra trường, tớ sẽ đi ra Trường Sa để dạy học cho các em nhỏ ngoài đó, tớ sẽ trở thành một cô giáo yêu thương học trò của mình, tớ sẽ trở thành một giáo viên giỏi. Cậu ở lại học tập tốt nhé, chúc chàng kĩ sư máy tính tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra ngoài ấy chắc sẽ ít liên lạc được với cậu được, thông cảm cho tớ nhé…À, mà cậu có thể viết thư cho tớ, địa chỉ là…”

Mỗi tháng cô gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng nhận lại từ anh một lá thư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại di động, những lá thư cứ đi về đều đặn, nhưng không ai nói gì chuyện tình cảm của họ. Có lần anh hỏi:

-Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằng ấy tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai là sao vậy? Cậu kén quá đi, hay là để tớ giới thiệu cho mấy anh bạn đồng nghiệp của tớ nhé, đẹp trai lắm mà cũng giỏi nữa…

Cô viết thư hồi âm :

- Không không phải lo, tớ có người yêu rồi, anh ấy là đồng nghiệp của tớ ngoài đảo, tớ được mấy vị phụ huynh làm mối cho đấy, anh ấy khá tốt định giữ bí mật với cậu nhưng thôi, lần sau tớ sẽ kể về anh ấy nhiều hơn nhé…

Cô vẫn viết trong bức thư của mình về một người đàn ông nào đó mà cô tưởng tượng ra cho anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở ngoài này. Cô cũng không hiểu mình làm thế có ý nghĩa gì khi trái tim cô vẫn nghĩ về anh nhiều như thế.

Trong những bức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi những câu về đất liền, vẫn kể những câu chuyện về đảo, về sóng, về biển và lũ học trò hồn nhiên, tinh nghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công tác, về đảo về sóng… và kể những câu chuyện về đất liền.

Cũng đã ba năm kể từ ngày cô ra với đảo. Cô đã quen với nắng và gió đảo, cô đã thực sự yêu những đứa trê đen nhẻm ở cái nơi khắc nghiệt này. Những đứa trẻ làm cho cô thấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn những đứa trò nhỏ thân yêu ngày ngày bi bô bên trang sách, cặm cụi nắn nót từng nét chữ sao cho thẳng hàng ngay lối.

Cô trở thành người thân của những đứa trò nhỏ và gia đình của chúng, cứ mỗi lần ngắm nhìn những gia đình nhỏ bé nơi sóng gió ấy cô thấy mình cũng đã cần một mái ấm riêng cho mình, nhưng, cô cần thời gian rất lâu nữa để có thể thật sự quên anh đi. Điều này thật khó, và cô chưa gặp được ai để có thể làm trái tim mình đập nhanh lên một lần nữa.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em

Anh có khỏe không? Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ đến cô hay không? Có những lúc vô tình cô bắt gặp một hình dáng ai như quen thuộc lắm, cô ngỡ là anh nhưng cô lại quay trở về ngay với hiện tại, đây là đảo, làm sao anh có thể ở đây được chứ, ánh mắt cô chợt chùng xuống, bỗng nước mắt cô trào ra và cô lại nhớ về anh.

Cô vẫn chờ những bức thư của anh dù đó chỉ là những dòng hỏi thăm đơn thuần, không có một lời yêu thương nào cả, nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy những nét chữ của anh, những nét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô vẫn mường tượng lại khuôn mặt anh, vầng trán cao, đôi mắt sáng, cái cằm vuông, làn da trắng như con gái…

Nhưng điều mà cô trăn trở là đã ba năm mà cô chưa về thăm nhà một lần nào, nỗi nhớ nhà cứ đầy dần. Dịp sắp tới là Tết Nguyên Đán, cô dự định sẽ về thăm gia đình, chắc chắn bố mẹ rất nhớ cô.

- Mẹ ơi, ngày mai con rời đảo, chắc là sáng ngày kia là con về tới nhà mình thôi, mẹ, con sắp về rồi. Con nhớ bố mẹ quá!

Cô không hề nói cho anh biết cô sẽ về trong dịp Tết này, cô không muốn anh biết sự trở về của cô, hãy cứ để anh tin cô đang ở ngoài đảo xa xôi. Chuyến xe khách trở cô về với mẹ, đã ba năm nay cô không được ngủ bên mẹ, không được ôm ấp trong vòng tay của mẹ, ôi, cô mong thật nhanh thật nhanh được trở về mái ấm của mình.

Cô bước xuống bến xe khách, bễn xe ngày Tết đông đúc. Không khí Tết miền Bắc se se lạnh, cái rét ngọt của đã ba năm nay cô không được tận hưởng, bến xe ngày Tết đông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai vì anh nói sẽ ra đón cô về, cho cô khỏi đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc điện thoại trong túi xách thì một tiếng nói cất lên, giọng nói này đã rất lâu cô chưa nghe thấy :

- Mình ra đón cậu thay cho anh Trung, tại sao về không nói cho mình biết ?

Cô sững sờ, cô không tin vào mắt mình nữa, là anh, là anh sao?

- Tại sao… tại sao… cậu.. biết…

- Biết là cậu về quê ăn Tết ấy à? Sao tớ lại không biết chứ? Vì tớ luôn biết những gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra Hải phòng thực tập, tớ biết ngày cậu ra đảo để dạy học, tớ cũng biết số điện thoại của trường cậu dạy nhưng tớ không gọi, tớ sợ cậu sẽ không nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận danh hiệu giáo viên dạy giỏi và tớ biết ngày hôm nay cậu trở vềi.

Mọi chuyện về cậu tớ đều biết .

- Tớ… tớ… cậu…

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em

Cô không thể nói gì lúc này nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ về cô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn dõi theo cô ư? Anh luôn biết cô đang làm gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì hay không? Ôi! Nếu như anh biết cô nghĩ gì trong suốt những năm qua thì…

- Cho đến lúc tớ nói lời chia tay với Minh thì tớ mới biết trước đây tớ đã chọn lầm người.
Người động viên khi tớ thi trượt là cậu, người luôn khích lệ khi tớ ôn thi lại Đại học là cậu, người lắng nghe tâm sự khi tớ buồn cũng là cậu, người có thể kiên nhẫn hàng giờ chỉ để nghĩ ra một câu nói hay giúp tớ nhẹ lòng khi xa nhà cũng chính là cậu. Cậu mới chính là người mà tớ cần. Người tớ yêu cũng chính là cậu! Ba năm nay tớ vẫn luôn dõi theo cậu, và chờ một ngày cậu quay về. Và cậu biết không, cậu đã sai khi viết dòng cuối cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đã biết tình cảm cậu giành cho tớ từ rất lâu rồi nhưng cũng như cậu, tớ sợ cậu sẽ không chấp nhận tớ. Và tớ tưởng rằng cậu đã yêu một ai khác.

Chết rồi. Cuốn nhật kí. Chắc chắn là chị gái cô đã đưa cho anh cuốn sổ đó. Anh đã đọc những gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những suy nghĩ của cô về anh, lúc cô cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc cô khóc vì nhớ anh, anh đều biết hết sao? Cô chỉ biết đứng lặng im và nhìn anh.

- Dù không biết nói như thế này có quá muộn hay không nhưng tớ vẫn muốn nói rằng, anh lại gần và khẽ thì thầm vào tai cô “ Anh yêu em”.

- Tớ…tớ…cậu…

Không để cô nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết rằng ở phía bên kia nước mắt cô cũng đang rơi.

Đây chính là quà tặng mà thượng đế ban tặng cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô chỉ là một cô bé học lớp 10, cho đến bây giờ cô mới nhận được trái ngọt từ cái cây mà cô đã vun trồng, trái ngọt từ những ngày đau khổ, bao giọt nước mắt cô rơi cho anh giờ đã được đáp lại.

Hạnh phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương đã trở về bên cô, trái tim yêu thương của cô đã được sưởi ấm, anh đã ở bên cô, rất gần, rất gần, điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến, thế đã là quá đủ, cô thực sự hạnh phúc. Một điều kì diệu từ cuộc sống.

Cô nhất định sẽ sửa lại dòng cuối cùng trong cuốn nhật kí viết riêng cho anh. Câu cuối cùng ấy sẽ là “Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời này, vì em yêu anh”.

Và có một điều kì diệu khác mà phải tới khi hai người kết hôn anh mới cho cô biết, đó là anh cũng có một cuốn nhật kí dành cho cô.
Ngày… tháng…năm…

Cho đến bây giờ thì mình thật sự nhận ra rằng mình yêu ai thật sự. Mình thật quá vô tâm khi để cô ấy yêu mình lâu như vậy mà mình không hề biết. Khi đọc những câu cô ấy viết cho mình trong cuốn nhật kí ấy, mình đã không thể ngăn nổi những giọt nước mắt.

Thật sự cô ấy đã khóc vì mình nhiều như thế sao ? Nếu như chị của cô ấy không đưa cuốn sổ này cho mình thì điều gì, đến bao giờ mình mới hiểu hết tình yêu của cô ấy đây? Tại sao ? Tại sao cậu không nói rằng cậu yêu mình ?

Cậu thật là một cô bé ngốc nghếch mà…Cậu nghĩ rằng cậu không bằng Minh sao? Không đâu, cậu có những điều mà Minh không bao giờ có được, đó chính là sự trong sáng, lòng bao dung và nhân hậu. Không bao giờ Minh có thể so sánh với cậu được.
Ngày…tháng… năm

Hôm nay mình nhận được thư từ đảo. Cô ấy nói rằng đã có người yêu ở ngoài đó. Thật sự như thế sao ? Thế là mình mất cô ấy thật rồi. Chính mình đã không nhận ra rồi khi mất đi mình mới bàng hoàng nhận ra là mình cũng đã yêu cô ấy nhiều biết chừng nào. Mình sẽ là một người bạn thân của cô ấy và cầu chúc cho cô ấy được hạnh phúc để bù đắp lỗi lầm của mình.
Ngày…tháng…năm…

Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấy dạy học. Kể từ ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã hai năm rồi. Mình đứng từ xa nhìn cô ấy đang vui đùa cùng lũ trẻ. Cô ấy gầy hơn trước, tóc cũng dài hơn nhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Có lẽ là do khí hậu ngoài này…Mình thấy thương cô ấy thật nhiều…
Ngày…tháng…năm…

Cô ấy nói dối mình. Cô ấy chưa yêu ai ngoài đó cả. Mình biết điều đó khi hỏi những người dân ở đó. Tại sao? Tại sao cậu lại nói dối mình ? Hay bởi vì…
Ngày…tháng…năm…

Chị em cho anh biết rằng ngày mai em sẽ trở về, chắc là em cố tình không cho anh biết. Anh hiểu. Em vẫn tin rằng anh yêu một ai khác chứ không phải là em. Cô bé khờ khạo, em chưa thực sự hiểu về anh rồi. Ngày mai, anh sẽ nói cho em biết rằng người anh yêu thực sự là ai, và sẽ không bao giờ cho em rời xa anh nữa.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Chỉ có thể là em
-----------------------------------------------------------------
Read more…

Anh đã tìm được cách để quên em

16:32 |

(Truyện tiểu thuyết) - Anh đã tìm được cách để quên em.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại iztruyenhaynhat.blogspot.com

Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại ಌღ...  tiểu thuyết  ...ღಌ


Đây là một câu chuyện có thật với niềm đau của hiện tại và ám ảnh của quá khứ. Tặng những trái tim vẫn son sắc thủy chung với một người dù thế nào đi nữa…


Ngân

Một ngày mưa… chuông điện thoại reo bài Vertu như mọi khi. Màn hình hiện lên dòng chữ: “Ngân bờm is calling”.

- Ừm… sao em?

- Anh ơi, mưa rồi.

- Ừ… mưa… ngủ thôi.

- Thôi, đừng ngủ mà anh.

- Nghe lời em vậy, dậy thôi, làm vài ván dota nào.

- Em ghét anh rồi.

- Thế em muốn sao nào?

- Cafe đi anh.

- Lại cafe. Uống cafe nổi mụn. Xấu gái ma nó thèm yêu.

- Chả cần nhá. Có đi không đây?

- Roài… Haizzz… Đợi anh năm phút.

- Nhanh thế. Anh nhớ đánh răng rửa mặt và đừng có mặc quần đùi đó. Lemount nhé anh.

- Sao em biết? Hehe. Thế thì 30 phút, em cứ ra trước, gọi anh bạc sỉu.

Một tiếng sau….

- Sao anh đến trễ thế? Tắc đường à?

- Không, anh lạc đường.

- Điêu, lại dota chứ gì? Suốt ngày game.

- Thôi, anh xin lỗi mà. Hì hì. Em gọi anh có việc gì không?

- Không, rảnh thì gọi thôi, anh cũng rảnh mà.

Nửa tiếng sau….

- Anh phải về thôi. Buồn ngủ quá.

- Từ từ đã, em bảo chuyện này.

- Nhanh nào. Anh buồn ngủ lắm rồi. Lại phải về sửa laptop cho cái Phương nữa.

- Em… yêu anh.

- Cái gì? Em khùng à? Một tuần nữa mới đến cá tháng 4 nhé!

- Em nói thật. Em không thích làm em gái anh… Mình yêu nhau đi anh!

- Em khùng thật rồi, anh về đây.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

Tối hôm đó.

- Buzz!!!

- ?

- Em xin lỗi

- Về chuyện gì ?

- Chuyện sáng nay… đừng giận nhé.. .em nói linh tinh mà.

- Được rồi, nhưng không nhắc lại chuyện này nữa nhé …

- Rồi mà.

- Hứa đi.

- Em hứa, anh rách việc quá.

- Ơ, em là người xin lỗi đấy nhé. Mà thằng Tùng dạo này sao?


1 tuần sau, 1/4. 14 giờ 32 .”Tùng is calling”

- A lô. Sao mày?

- Ngân bị tai nạn giao thông, nhanh ra bệnh viện X đi.

- Mày định lừa ai hả thằng kia?

- Mày điên à? Tao lừa mày làm gì.

- Gì thế? Thế có chuyện gì? – Tôi bắt đầu hoảng

- Ngân bị tai nạn, đến bệnh viện X đi, khoa cấp cứu … đến gọi tao ra đón.

- Cái gì thế? Mày khùng à? Nói đùa thì đừng có lôi truyện này ra. Tao *** đùa đâu – Tôi tức lên, văng tục.

- Tao đùa gì chuyện này. Không tin cứ đến đây. Tao nói dối thì nhảy từ tầng hai xuống chết ngay bây giờ. Nhanh.

- Được rồi? Tao tới ngay.

Tôi hoảng loạn thực sự. Ngồi trên taxi tôi rủa thầm thằng Tùng: “Cứ cho là cá tháng 4 đi. Nhưng nếu mày dám lừa tao, tao sẽ giết mày! Tao thề đấy!”. Tôi bấm loạn số Ngân. “Calling Ngân bờm”.

Không liên lạc được…

***

“Ngân mất rồi mày ạ”.

“Ngân à, em vẫn thế, có khi còn xinh hơn. Em trắng ra rồi nhé, trắng như em muốn rồi, em cười đi anh xem nào. Anh tưởng em không thích ngủ giống anh cơ mà, cuộc sống có nhiều điều vui, ngủ gì mà lắm thế em, dậy đi! Em thích hoa ly vì nó đẹp đúng không? Anh ghét nó lắm, vì nó hắc. Thế bây giờ cắm một bình hoa ly nhé, anh ngồi nhỏ hết nhuỵ hoa ra là được mà, đúng không em? Hay anh để một bông hoa ly vào tay em nhé, tay em lạnh quá, em chả bảo tay anh lạnh, sao giờ tay em còn lạnh hơn kìa?

Anh đi tiễn em nhé Ngân …. Người ta để em vào một cái hòm đen sì …. em nói em thích màu xanh, sao không có cái hòm nào màu xanh nhỉ? Người ta thả em xuống rồi. Anh không thấy em nữa rồi.

Anh trồng ở đây một cây bạch đàn nhé, nó sẽ thay anh ở bên cạnh em.

Mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, anh hứa đó!!!”


Thấm thoắt, ba năm rồi em nhỉ. Bố mẹ em vẫn khoẻ, bác trai dạo này cai được thuốc lá rồi nhé, nhưng mà anh thì lại bị dính rồi… Nhưng chắc không nghiện đâu. Nếu anh nói, anh đang cố quên em, em vui hay buồn? Bạn anh, đứa nào cũng bảo anh quên đi, vì em muốn thế mà, nhưng mà chúng nó có là em đâu mà biết, đúng không?

Cây bạch đàn lớn lắm rồi em ạ. Và xanh tốt nữa. Em có thấy không? Anh đã không giữ lời hứa với em là mỗi năm tới thăm em một lần. Anh đến nhiều đến nỗi anh cũng không nhớ nổi nữa. Và em biết không, Trâm không chịu nổi điều này.

***

Trâm

Trâm là bạn đại học của Phương. Vậy là cô ấy bằng tuổi em đấy nhỉ? Em vẫn còn nhớ Phương chứ Ngân? Hai đứa là bạn thân cấp 3 cơ mà. Cũng nhờ Phương mà anh quen em, rồi lại nhờ Phương mà anh quen Trâm. Nó luôn nói với anh nó là “đệ nhất mai mối” cho ông anh trai dở dở ương ương này. Ừ, cũng đúng, em nhỉ!

Phương nó lo cho anh lắm. Nó thương em. Ngày tiễn em đi nó khóc ngất bên cạnh bác gái. Thương em, nó lại càng lo cho anh. Nó sợ anh trầm cảm. Và cũng đúng thế thật. Anh như một gã điên luôn bị ám ảnh và ân hận vì buổi sáng hôm đó, anh đã cư xử như một thằng ngốc với em.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

Anh hận mình. Anh dày vò bản thân trong những đêm vắng, bên ly cafe đen đắng ngắt. Anh chợt nhận ra anh yêu em, nhưng muộn quá rồi. Em chưa thấy anh khóc bao giờ đúng không Ngân. Em nghĩ anh mạnh mẽ đúng không? Vậy mà vì em, anh trở nên yếu đuối vậy đó. Anh cứ giữ mình trong trạng thái như vậy, cho tới ngày Trâm len lỏi qua cánh cửa trái tim mở hé, bước vào cuộc đời anh…

Trâm không rắc rối như em đâu Ngân ạ. Cô ấy dịu dàng, điềm đạm nhưng không kém phần đáng yêu đâu nhé. Và nhất là, cô ấy chẳng làm anh đau khổ như em.

Trâm kiên nhẫn mở cửa trái tim anh, từng chút, từng chút một. Cô ấy kéo anh ra ánh sáng, kéo anh ra khỏi những hoài niệm về em, kéo anh ra khỏi quá khứ đau buồn, mặc cho ban đầu anh không thèm quan tâm và đoái hoài đến. Thế mà Trâm vẫn kiên trì, kiên trì đến mức đến một ngày anh đã cảm thấy thèm được nghe cô ấy lảm nhảm bên cạnh như đã làm những ngày trước đó mà anh không để ý đến.

Lần đầu tiên anh có cảm giác đó. Hơn hai năm, kể từ ngày em ra đi…

***

Sáng chủ nhật. Mưa. Trâm hẹn anh đi cafe…

….

- Em yêu anh.

- …

- Dù anh có trả lời hay không, có đồng ý hay không, em vẫn yêu anh.

- Anh xin lỗi.

- Em sẽ chờ cho đến khi anh quên hẳn Ngân, được chứ? Những ngày đó em sẽ ở bên cạnh anh, được chứ?

Và cô ấy khóc, Ngân ạ. Trâm đang khóc trước mặt anh. Anh bối rối lắm em biết không? Em đã khóc trước mặt anh bao giờ đâu. Anh cảm thấy mình thật quá đáng. Và em biết không, anh gật đầu. Anh đồng ý ở bên cô ấy…

Ngân à, làm như vậy là xấu đúng không? Như vậy là có lỗi với em đúng không?

Càng gần Trâm, anh càng cảm thấy cô ấy là một cô gái rất tốt. Cô ấy có một tâm hồn trong trẻo và ngây thơ, giống như em vậy. Trâm không cấm anh chơi dota như em đâu, nhưng nếu đã hẹn thì nhất định không được trễ. Cô ấy khó tính hơn em nhiều.

Nhưng chẳng biết từ bao giờ, anh không thấy khó chịu vì cô ấy nữa. Anh thường xuyên đến thăm em, hầu như là một mình, thỉnh thoảng tới cùng Trâm. Anh kể với Trâm về em, kể nhiều lắm. Kể về tính cách của em, mà toàn là tính xấu thôi. Em xấu lắm. Em dợm bước vào trái tim anh rồi ra đi mà không thèm biết anh sống thế nào. Và, Ngân ạ, anh vẫn không quên được em, kể cả khi có Trâm bên cạnh…

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

- Anh à, hôm nay mình gặp nhau được không?

- Hôm nay anh bận rồi. Mai em nhé!

- Không được, phải hôm nay cơ.

- Vậy thì không được rồi. Hôm nay anh không về sớm được.

- Anh bận gì vậy?

- Ừm. Anh bận tí việc.

- Thăm Ngân à?

- Ừ.

- Mai đi không được sao? Mai em đi cùng anh.

- Thôi, anh đi một mình cũng được. Vậy em nhé, tối anh gọi lại cho em.

Trâm vậy đấy em ạ. Cô ấy không muốn anh gặp em. Cô ấy muốn anh nhanh quên em. Anh không trách Trâm. Trâm là một cô gái nhân hậu. Cô ấy muốn anh quên em để anh không phải khổ tâm nữa. Nhưng Ngân à, hôm ấy là kỉ niệm 6 năm ngày anh gặp em ở bậc cầu thang thứ 9 của nhà anh, em còn nhớ không? Hôm đó anh đang ngủ trưa thì nghe tiếng nói chuyện chanh chua của con bé nào đấy mà không phải cái Phương nhà anh. Tiếng nói cười làm anh không thể ngủ được. Vậy là đẩy cửa phòng bước xuống cầu thang…

- “Cầu thang nhà cậu có mấy bậc?

- Tớ chịu thôi, ai mà biết.

- Tớ đếm nhé. 1, 2, 3… Tớ rất thích đếm bậc cầu thang. 6, 7… Đi đâu tớ cũng đếm. 8, 9… Ơ, em chào anh ạ.”

Ngân, hôm ấy là ngày đầu tiên mình gặp nhau đấy. Làm sao ngày kỉ niệm thế này mà anh lại không ở bên em được. Anh đã mua hoa ly cho em nhé, ngồi bên em đến tận tối cơ. Em cũng thấy đúng không? Nhưng tối đó anh về nhà thì thấy Phương chạy ra:

- Anh đi đâu mà giờ mới về? Gặp Trâm chưa?

- Ừm, có việc. Lát anh gọi cho Trâm.

- Anh có làm sao không đấy? Hôm nay là sinh nhật Trâm. Nó đã rất mong anh. Đồ hâm. Ôi, em biết làm gì với anh bây giờ hả giời!!!

Anh gọi cho Trâm. Nhưng cô ấy không cầm máy. Anh nhắn tin cũng không trả lời. Cô ấy giận anh lắm thì phải? Anh đã đến nhà cô ấy lúc nửa đêm, nhưng cô ấy không ra. Anh nhắn tin cho Trâm và đứng chờ. Anh muốn xin lỗi cô ấy, làm như vậy là đúng, em nhỉ?

00h30’

Đèn sáng, cửa mở. Trâm bước ra, mặt vẫn nguyên lớp make up chưa kịp xóa.

- Anh xin lỗi. Anh không biết hôm nay là sinh nhật em.

- …

- Chúc mừng sinh nhật em.

- Trễ quá rồi. Đã hơn 12h đêm. Qua sinh nhật em rồi.

- Em không nói là sinh nhật em nên…

- Vậy là em không nói nên anh không để ý chứ gì? Em là gì của anh? Anh ác lắm. Anh về đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa. Người yêu là vậy sao?

- ….

- Em ghét Ngân. Cô ấy chết rồi nhưng vẫn có được trái tim anh. Còn em, cố gắng thế nào cũng vô ích.

- Em đừng nói vậy. Ngân không có lỗi gì hết. Lỗi là ở anh. Anh….

- Chúng mình chia tay thôi. Anh hãy cứ ôm hình bóng Ngân đi. Em từ bỏ.

***

Tôi và ám ảnh của quá khứ

- Luân – Một giọng nói dịu nhẹ vang lên bên tai tôi

- Ngân, em làm gì ở đây? Em chết rồi cơ mà – Tôi bàng hoàng, dụi mắt.

- Ừ, nhưng em vẫn luôn dõi theo anh, ngốc ạ.

- Anh nhớ em lắm.

- Em cũng vậy. Nhưng có người cũng rất nhớ anh.

- Ai cơ?

- Cô ấy xinh, anh nhỉ?

- Trâm à? Ừ. Nhưng cô ấy ghét anh rồi.

- Không phải đâu, cô ấy vẫn yêu anh nhiều lắm. Chỉ là anh ngốc không nhận thấy điều đó thôi.

- …

- Anh đến với Trâm đi nhé. Cô ấy vẫn chờ anh.

- Còn em?

- Em là quá khứ, Trâm là hiện tại và tương lai của anh. Anh cần phải biết nên giữ gì, và bỏ gì chứ.

- Nhưng Trâm không thích em, cô ấy không muốn anh gặp em, em không buồn sao?

- Phương không nói với anh về tâm lý con gái à? Cái đó người ta gọi là ghen. Vì yêu anh nên Trâm mới ghen, anh phải cảm thấy hạnh phúc vì điều đó chứ.

- Nhưng anh…anh cũng yêu em, Ngân. Anh không quên em được. Sao hôm đó em không khóc hả Ngân, nếu em khóc giống như Trâm, có lẽ, anh đã không quay đi như thế.

Ngân mỉm cười:

- Anh ngốc lắm. Đó chính là điều khác biệt giữa bọn em. Cũng có thể, em đã không dũng cảm để níu kéo anh như Trâm.

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
- ….

- Giờ thì nói em nghe, anh yêu Trâm rồi, đúng không?

- Anh…

- Anh có buồn khi chia tay với cô ấy không?

- Thực ra…

- Nhìn xem trên người anh bây giờ là gì? Bức ảnh của hai người, đẹp lắm anh ạ. Tối qua anh ôm nó ngắm nghía rồi ngủ quên lúc nào không biết đấy. Anh nhớ Trâm lắm, đúng không?

- Ngân, đừng hỏi anh nữa. Anh đau đầu lắm.

- Được rồi. Vậy là em đã có câu trả lời. Luân, nghe em nói này. Anh đừng dằn vặt mình vì cái chết của em. Có chăng, đó là do số phận. Em không trách anh đâu. Dũng cảm lên anh. Trâm là một cô gái hoàn hảo. Và hơn hết, cô ấy yêu anh. Em vẫn luôn mong anh hạnh phúc.

- Ngân, nhưng anh…

- Còn em, anh hãy giữ hình bóng em trong tim có lẽ tốt hơn. Đừng nhớ em quá như bây giờ, em vẫn ở bên anh mà, người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi…

- Vậy anh phải làm gì?

- Đến với Trâm, anh nhé! Em phải đi rồi. Từ giờ phút này, em sẽ không gặp anh nữa. Nhưng nhớ rằng, em vẫn luôn dõi theo anh đấy.

- Ngân! Cho anh…ôm em, được không?

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em

Ngân lắc đầu, mỉm cười. Nụ cười vẫn xinh như ngày nào, nhưng có chút gì đó xanh xao hơn trước.

- Không. Em là một linh hồn. Mà linh hồn thì không chạm vào được. Nhớ nhé anh, em là quá khứ. Hiện tại và tương lai mới là thứ anh cần hướng tới.

“Luân à, anh biết không? Em vẫn yêu anh. Hãy thể hiện rằng anh vẫn yêu em bằng cách sống thật hạnh phúc nhé”


Trong một thoáng, tôi thấy Ngân vụt mất khỏi tầm với của tôi. Tôi gọi tên em, nhưng cổ họng không thể phát thành tiếng, chỉ ú ớ những âm thanh vô nghĩa.

Tôi choàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ không tròn. Trời đã sáng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rọi thẳng vào mắt tôi. Tôi ngồi dậy, trán vẫn lấm tấm mồ hôi. Trên người là chiếc khung hình có bức ảnh tôi chụp chung với Trâm.


Vậy là Ngân đã ở đây bên tôi. Tôi không mơ. Rõ ràng tôi đã cảm nhận được điều đó. Nhưng sao thế này, tôi lại muốn gặp Trâm…

“Đến với Trâm, anh nhé.”

Những lời của Ngân như vẫn văng vẳng bên tai tôi. Cô ấy nói đúng. Tôi phải trở lại là chính mình thôi. Đã quá lâu rồi kể từ khi Ngân ra đi, tôi vẫn giữ bóng hình ấy mà không biết đến sự hiện diện của ai khác. Tôi đã từ chối tình yêu của Trâm. Tôi đã làm cô ấy buồn…

“Cô ấy vẫn yêu anh như lời em nói, đúng không Ngân?”.

Hai tháng sau ngày chia tay…

Hình như, anh nhớ Trâm, Ngân ạ.

***

Mở cửa trái tim

Tôi mua một bó hoa ly thật to, đến thăm Ngân. “Lần cuối, Ngân nhé. Từ giờ mỗi năm anh sẽ đến thăm em một lần, như anh hứa thôi. Sẽ không có ngoại lệ đâu nhé. Em không giận anh chứ? Anh sẽ gặp em trước khi đến xin lỗi Trâm. Cô ấy sẽ tha thứ cho anh, phải không?”

Tôi đứng sững lại trước mộ Ngân. Trong một thoáng tôi đã nghĩ là mình nhìn nhầm. Nhưng đến khi người đó quay lại, tôi bàng hoàng…

Là Trâm.

Và trên mộ là một bó hoa ly.

Không biết chúng tôi đã đứng nhìn nhau trong bao lâu. Chỉ đến khi những giọt nước mắt của Trâm trào ra, tôi mới sực giật mình.

“Ngân, em thấy chưa? Trâm không ghét em đâu, đúng không?”

- Anh, em xin lỗi…

- Vì chuyện gì?

- Em đã bắt anh phải quên Ngân. Nhưng em sai rồi. Bắt con người quên một ai đó khi hình bóng của cô ấy đã in sâu vào tim là điều không thể, và còn độc ác nữa.

Tôi bước tới đặt bó hoa trên mộ rồi nói với Ngân, nhưng cũng là với Trâm:

- Ừm, Ngân à. Từ giờ anh sẽ tập quên em, được chứ. Em muốn thấy anh hạnh phúc đúng không? Anh, hình như, đã tìm thấy hạnh phúc rồi. Anh, hình như đã tìm được cách để quên em rồi…

Trâm sững người nhìn tôi, mắt vẫn ngấn lệ. Trong một thoáng, cô ấy như hiểu ra tất cả. Vỡ òa trong niềm hạnh phúc, Trâm ôm lấy tôi khóc nấc lên. Và tôi, lần đầu tiên, đưa tay ôm một người con gái.

“Ngân à. Ấm lắm. Anh cảm nhận rất rõ. Anh nghe được tiếng trái tim anh đang đập loạn nhịp. Có phải, anh yêu Trâm rồi không em?”

- Anh à. Đừng quên Ngân, anh nhé. Chúng mình hãy cùng nhớ tới cô ấy. Người ta chỉ thật sự chết khi bị lãng quên thôi…

Tôi buông Trâm ra và nhìn vào cô ấy. Câu nói này, Ngân cũng nói với tôi đêm qua. Có chăng, đêm qua Trâm cũng mơ thấy Ngân?

Nhưng tôi nhanh chóng quên đi câu hỏi đó, bởi lúc này chúng tôi đang nắm tay và bước đi bên nhau.

“Ngôi nhà” của Ngân khuất dần sau lưng chúng tôi.

“Ngân, em có thấy anh đang hạnh phúc không?”

***

Em thấy rồi…

Cây bạch đàn đang đung đưa…

Tiếng hát hòa vào gió.

Em đứng nơi đây, linh hồn em bám vào cây bạch đàn năm ấy.

Một mình, nhưng không cô độc đâu anh. Vì em biết, anh sẽ không bao giờ quên em.

Và cô ấy, một người chưa bao giờ gặp mặt, cũng sẽ cùng anh, nhớ về em.

Em hạnh phúc lắm.

Anh có nghe thấy tiếng hát không? Hòa vào gió ấy.

Hay là tiếng cười nhỉ?


Ừm, đêm qua, em đã bước vào giấc mơ của Trâm…

Đọc truyện tiểu thuyết hay : Anh đã tìm được cách để quên em
-----------------------------------------------------------------
Read more…

Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé !

16:20 |


(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé !.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại iztruyenhaynhat.blogspot.com


Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ...  tiểu thuyết tình yêu ...ღಌ

“Hay là… mình chia tay đi!” Chia tay! Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Hoàng có thể là người nói ra điều đó. Nếu như có một sự thay đổi hoặc một sự xáo trộn nào đó, người nói ra đầu tiên phải là tôi!



Hoàng đã nêu ra những lý do tôi không nghĩ đến. Và sau hàng lô hàng lốc những lời lẽ dài dòng để mở bài cho cái điều “thật khó nói cho Mai hiểu” của Hoàng, cuối cùng Hoàng cũng đã nói đó thôi. Câu nói đó hoàn toàn khác với những câu đại loại như “Mai đừng để tóc ngắn quá, để dài qua vai một chút…” hay “Mai đọc cuốn sách anh đưa chưa? Mai nên…”, những câu muôn thuở của Hoàng.

Tôi không ngờ là sau ngần ấy năm yêu nhau, có một ngày, Hoàng đưa tôi đến đây, đến cái nơi Hoàng và tôi đã từng gặp nhau lần đầu tiên và quen nhau, để nói lời chia tay, vào một ngày thứ bảy và trong tiếng nhạc êm êm lãng mạn như thế này.

Hoàng cúi đầu, đan hai tay vào nhau. Tôi ngồi đối diện, nhìn Hoàng, chỉ muốn phá lên cười, cười thật to, hoặc là rơi vài giọt nước mắt. Ít ra thì cũng để Hoàng thấy phản ứng của tôi. Nhưng tôi im lặng, cảm thấy đổ vỡ và thất vọng. “Mai nói gì đi! Cứ trách…”

“Chia tay thì chia tay”. Tôi đứng dậy “Mai về đây!” Hoàng cũng đứng dậy, tha thiết, như một người có lỗi “Anh đưa Mai về”, “Mai không thích”. Và cầm ba lô, bước ra khỏi quán. Tôi muốn đi thật nhanh về ký túc xá. Mong sao mọi người đi chơi chưa về. Mong sao không có ai đến tìm và không phải gặp ai. Tôi không muốn bị nhìn thấy, trong lúc này…

Thanh ra mở cửa “Về sớm vậy Mai ?”. Dù tôi đã lau mặt rất kỹ trước khi bước vào phòng nhưng mọi người đều nhìn tôi chăm chú, rồi không ai bảo ai, họ im lặng tiếp tục làm việc của mình mà không nhảy tới đòi kẹo như mọi khi. Mặc kệ họ, tôi quăng ba lô lên giường, tháo giày ném vào góc phòng rồi lôi vở ra học như không có chuyện gì xảy ra, dù không một chữ nào chui được vào trong cái đầu đang đầy rẫy những suy nghĩ ưu phiền và hụt hẫng của tôi.

Có tiếng loa từ phòng trực ký túc xá “Mời bạn Tú Thanh phòng 305 xuống nghe điện thoại”. Thanh nhảy từ giường tầng hai xuống, khoác thêm chiếc áo ấm rồi phóng đi. Lát sau mở cửa, ghé đầu vào phòng “Mai, ra ban công đi, có khách”. Tôi uể oải gấp vở, bước ra ngoài. Chẳng có ai, ngoài Thanh. Tôi toan quay vào thì Thanh khép cửa lại “Lại giận dỗi nữa rồi phải không? Tao nói thiệt nha, mày mà không thay đổi cái cách của mày thì một ngày nào đó mày sẽ mất Hoàng”. “Hoàng là Hoàng, tao là tao, sao tao lại phải thay đổỉ”

(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!
(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!
Thanh hạ giọng “Tùy mày! Hoàng vừa gọi điện, hỏi mày về chưa, tao hỏi có chuyện gì thì Hoàng không nói và cúp máy”. Không đợi Thanh nói tiếp, tôi mở cửa. Mọi người trong phòng hết nhìn tôi rồi lại nhìn Thanh, những cái nhìn đó thật là khó chịu.

Chủ nhật, lớp tôi và lớp Toán tổ chức đi picnic nhân kỷ niệm “một năm kết nghĩa”. Đối với mọi người, đó là một ngày vui. Ai cũng rạng rỡ, hát hò, cười nói.

“You know there’s a better way for you and me to be”. Phải! có lẽ đây là một cách tốt hơn hết, cho Hoàng và cho cả tôi. Hoàng hiền lành, thật thà, khuôn khổ, một kiểu “người cổ điển”. Còn tôi, tôi tùy hứng và “bướng bỉnh” (như đúng từng chữ Hoàng từng nhận xét).

Tóm lại, Hoàng và tôi hầu như không có điểm chung. Hoàng là sinh viên xuất sắc nhất lớp Y của anh, còn tôi, học kỳ nào không có môn thi lại thì đó đã là một thành công lớn. Vì vậy, tôi không thích mỗi khi Hoàng đem chuyện học hành và điểm số ra bàn luận với tôi, rồi “Mai nên…”, “Mai phải…”.

Trong khi những lĩnh vực tôi thích thì Hoàng cho là phù phiếm. Ở Hoàng, tôi chỉ thích đôi mắt của anh, đôi mắt lấp lánh sau cặp mắt kiếng, có một cái gì đó rất gần gũi, rất chân thật, rất thông minh. Tôi quen Hoàng vì đôi mắt đó và mỗi khi nhớ Hoàng, tôi chỉ nhớ đôi mắt đó.

“Tắt máy đi Mai! Tới giờ sinh hoạt vòng tròn rồi”. Tôi đứng dậy, vươn vai. Chợt nghĩ không biết khi đi bên Hoàng, tôi đứng tới đâu. Có lẽ tới vai, mà không, có lẽ dưới vai anh một chút. Sao tôi chưa bao giờ để ý tới điều đó trước đây nhỉ.

“Chúc mừng các bạn sinh nhật tháng tư”. Kèm theo gói quà nhỏ của lớp tôi là một bông hồng của một tên lớp Toán. Hắn cũng đeo kiếng cận, nhưng sâu trong đôi mắt đó không lấp lánh những tia sáng ấm áp như mắt Hoàng. Hắn không giống Hoàng, ngay cả phong cách bề ngoài. Hoàng thường mặc chemise trắng hoặc xanh, “cắm thùng”, chứ áo quần không màu mè và lùi xùi như hắn. Hoàng cũng cao như hắn, nhưng Hoàng ốm hơn, xương xẩu hơn và rắn rỏi hơn. Hắn không biết tôi đang nghĩ tới Hoàng và đang so sánh hắn với Hoàng. Chắc hắn ngỡ là tôi đang quan sát hắn, ngắm nhìn hắn nên hắn cứ cười suốt.

Một cái gai bông hồng đâm vào tay nhưng tôi không cảm thấy đau một chút nào. Rồi thừa lúc không ai để ý, tôi đem bông hồng đó ném xuống đồi.

Tôi nhớ Hoàng, nhớ những kỷ niệm của riêng tôị Đó là một lần, tôi vừa hổn hển chạy từ lầu ba xuống khi nghe loa phòng trực gọi tên, vừa nhấc điện thoại “Thùy Mai đây”, lập tức từ đầu dây bên kia vang lên giọng hát Lam Trường. “Từ khi quen em anh đã biết bối rối vì những lúc thoáng nghe em cười. Và anh biết con tim yêu em mất rồi, người yêu ơi xin em chớ quên” và cúp máy…

Đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ đó chính là Hoàng.

Một bàn tay chìa ra “Mai nhảy với tôi nhé!” Tôi mĩm cười. Một lúc sau mới phát hiện ra tên mắt kiếng đang nhìn tôi chăm chú từ một góc đằng xa. Không biết hắn đang nghĩ gì, và cả anh bạn đang nhảy với tôi nữa, không biết họ có đang nghĩ tới một cái gì đó, một điều gì đó, một người nào đó đã vụt qua tầm tay của họ hay không.

Tôi mệt mỏị Chỉ muốn kết thúc cuộc đi chơi, trở về ký túc xá, leo lên giường và ngủ một giấc. Tuần sau, tôi nghỉ học mấy ngày, về Buôn Ma Thuột thăm nhà.

(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!

Ở nhà phụ ba má hái café vài ngày, tôi trở lại trường. Ba hái một giỏ ổi “cây nhà lá vườn” biếu xách lên làm quà cho cả phòng.Thanh vừa nhai ổi vừa kể chuyện mấy anh chàng lạ hoắc cứ lên lớp hỏi tôi hoài. Đến tối, khi các chị trong phòng đi chơi hết. Thanh mới kể rằng vừa nhận được thư của Hoàng bên trong chiếc phong bì được đánh vi tính. Tôi cười, chắc Hoàng sợ tôi biết Hoàng gửi thư cho Thanh. Thanh hỏi tôi có muốn đọc thư không.

Tôi lắc đầu, dù trong lòng, tôi rất muốn đọc, tôi rất muốn biết một chút gì đó, một chút thôi, về Hoàng, cũng để biết vì sao anh lại gửi thư cho Thanh mà không muốn ghi địa chỉ ngoài phong bì bằng nét chữ cao cao ốm ốm của anh. Thanh hỏi “Vậy mày có muốn tao nói nội dung không?” Tôi lại lắc đầu “Tao không thích”.

Cuối học kỳ, tôi thi rớt một môn. Để rồi trong khi mọi người nghỉ ngơi thư giãn và lục đục kéo nhau về nhà thì tôi phải ôm sách vở lên giảng đường học lại từ bài mở đầu. Nhưng sau đó, tôi đã vượt qua kỳ thi vòng hai với số điểm cao.

Trong khoảng thời gian đó, nghe nói Hoàng có đến phòng tìm tôi một lần nhưng không gặp. Tôi cũng nhận được thư Hoàng. Cất trong ba lô, mấy lần định lôi ra đọc, nhưng rồi lại quyết định vứt lá thư vào thùng rác. Điều đó thật không phải dễ dàng. Tôi rất bứt rức, dù sao tôi vẫn muốn biết Hoàng viết gì cho tôi và Hoàng đã thay đổi như thế nào. Chần chừ và suy nghĩ mãi, cuối cùng, tôi đợi đến tối, xách đèn pin ra thùng rác tìm lá thư thì người ta đã đem rác đi đổ.

Không sao hết. Tôi tự nhủ. Chắc Hoàng viết rằng “Mai sao rồi, ráng học đừng để phải thi lần hai. Trời trở lạnh, Mai đừng mặc áo ngắn tay đi ra ngoài, còn anh vẫn khỏe, anh đang làm luận án tốt nghiệp và anh đang thân với chị tóc đuôi sam học cùng lớp anh, khi nào ra trường, ổn định xong là cưới”, và dưới cùng là chữ ký “lò xo” của anh.

Tôi không có ý kiến gì, nếu đó là sự lựa chọn của Hoàng. Tôi sẽ không chúc mừng Hoàng, cũng không mong anh thất bại. Tôi chỉ buồn… nhưng đến một ngày nào đó, tôi sẽ quên.

Rồi mỗi ngày trôi qua, tôi nhận ra rằng khó quên Hoàng hơn tôi đã tưởng. Khi tôi nhận ra điều đó, Hoàng đã ra đi. Còn khi Hoàng ở bên tôi, tôi cảm thấy những gì anh dành cho tôi thật bình thường, như hiển nhiên phải như vậy. Hoàng gọi điện, tôi luôn là người dập máy đầu tiên. Hoàng đi thực tập, viết thư về, tôi không hồi âm vì không muốn viết ra những gì tôi đang nghĩ, đang cảm xúc. Hoàng kể chuyện về bạn bè của anh thì tôi lại vặn vẹo về chị tóc đuôi sam học cùng lớp cũng là đồng hương với anh.

Nhưng thật ra, tôi không hề bận tâm tới những điều đó. Tôi giận Hoàng khi tôi thích. Tôi thất hẹn khi tôi thích. Tôi không quan tâm tới việc Hoàng nghĩ gì và cảm giác như thế nào. Tôi nghĩ tôi rất quan trọng đối với anh và tôi muốn chứng tỏ một điều gì đó về bản thân tôi, về tình cảm của tôi… Chính tôi đã đánh mất Hoàng. Điều đó khó có thể thay đổi.


(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!

Lớp trung cấp tin học ban đêm được nghỉ vì giảng viên đi công tác, tôi đi lòng vòng quanh phố, ngập ngừng trước một quán nhỏ có giàn ti gôn, nơi Hoàng và tôi đã có nhiều kỷ niệm, rồi về. Vừa bước lên tầng hai, tôi đã thấy Hoàng đứng ở cầu thang. Hoàng trông hốc hác, có lẽ vì thức khuya nhiều quá. Tôi cúi mặt, đi qua Hoàng.

“Mai, đợi đã!” Hoàng kéo tay tôi. Khi Hoàng chạm những ngón tay ấm áp của Hoàng vào tay tôi, thật sự tôi muốn òa khóc, nhưng tôi không quay lại “Mai bận lắm”. “Một phút thôi! Anh đến chào Mai… Anh tốt nghiệp rồi, mai anh về nhà… Mai! Hạnh phúc nhé!”

Tôi gật đầu. Khi Hoàng đi rồi, tôi mới quay lạị Vẫn dáng người cao cao, xương xẩu. Tôi bước lên mấy bậc thang, rồi lại chạy xuống…

Có lẽ Hoàng vẫn chưa quên tiếng bước chân tôi, anh đứng lại chờ. Cặp mắt kiếng lấp lánh niềm vui. Tôi yêu đôi mắt đó, trước kia cũng vậy mà bây giờ cũng vậy.

“Anh ở đây rồi! Mai đừng khóc!”


Những ngày sau đó, Mai đã không còn nhìn thấy Hoàng ở trong trường nữa. Mai có thể nhìn những tấm lưng rất giống người con trai ấy, luôn cứ tưởng tượng rằng Hoàng luôn ở bên cạnh mình. Nhưng vài phút giây ngắn ngủi sau, người lạ đó quay mặt lại, Mai mới chợt nhận ra : "A! Ra đó không phải Hoàng"

Mai đã nghĩ ra rất nhiều lí do, nhưng Mai không thể nào tìm ra được lý do mà Hoàng chia tay mình. Bỗng Mai hối hận vì ngày trước đã vứt lá thư ấy đi ! Mai cần một ai đó nói lý do ! Vì bây giờ cô cần một lý do cho sự kết thúc này...

Từng ngày trôi qua... Thấm thoát đã được hai năm Mai không gặp được Hoàng, và cũng đến lúc Mai ra trường. Nhưng không thể ngờ rằng, ngày đó bỗng có một cậu trai cầm lá thư, rồi đưa ra trước mặt Mai. Cố nhìn để nhận diện khuôn mặt có mắt kiếng này. Một lúc sau Mai mới nhận ra người này là cậu con trai khoa Toán năm trước 

- Mai, đây chính là những lá thư Hoàng để lại cho Mai đó.

Mai thoáng giật mình. Caaku ta sao có thể biết mà nhặt những lá thư này? 


(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!

Cậu phì cười, cúi gằm mặt xuống khiến Mai không thể nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt ấy và Mai cũng không cần biết.

- Xin lỗi, mình đã theo dõi Mai từ hai năm trước, thực sự trước đây rất thích Mai nên ngày nào mình cũng cố gắng để theo đuổi Mai. Nhưng sau đó, mình được một số bạn ở kí túc xá của Mai nói Mai đã có người yêu rồi. Tuy buồn nhưng mình vẫn muốn để Mai hạnh phúc, ngày nào cũng dõi theo Mai. Đến khi... đến khi mà anh ta nói chia tay với Mai...

- Và cậu đã cầm bức thư Mai vứt đi ở trong thùng rác?

_________

Sau khi cậu trai đó đi rồi, Mai mới mở lá thư ấy ra, từng nét chữ mà có khi suốt cuộc đời tôi cũng không thể nào quên hiện ra trước mắt :

"Ngày... tháng... năm
Mai ơi, khi đã đọc bức thư này thì anh nghĩ lúc này anh không còn tồn tại trên thế gian này nữa. Anh rất buồn vì trước đó cuối cùng Mai cũng không tới. Thật khó để nói thành lời vào hôm chia tay ấy, xin lỗi Mai ngày hôm ấy anh không có đủ dũng khí để nói cho Mai biết sự việc sớm hơn... thật xin lỗi...và hạnh phúc nhé... mặt trời của anh !"

Mai bàng hoàng, chạy ra khỏi trường như một con thiêu thân... Ngay bây giờ ! Và ngay lúc này ! Mai chạy đi tìm Thanh, người biết nội dung lá thư đầu tiên Hoàng gửi !

Lúc ấy, bỗng có bóng dáng Thanh đi tới, Thanh cũng đang định nói cho Mai biết sự thật. Mai như một người điên, lay mạnh bả vai Thanh, miệng không ngừng nói câu :

- Lá thư ấy ! Lá thư đầu tiên Hoàng gửi cho Mai ! Thanh nói đi... nói đi !!


(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!

Thanh chỉ lẳng lặng nhìn người bạn trước mặt, từ từ nói :

- Trong thư Hoàng viết anh ta phát hiện ra mình bị bệnh tim qua một lần đi thăm bạn ở bệnh viện, thấy anh có triệu trứng khó thở và đau ở bên cánh tay trái, bác sĩ ở đó dã yêu cầu anh khám luôn. Và sau ngày hôm ấy mấy ngày, anh ta nói lời chia tay với Mai để Mai quên mình đi nhưng sự nhớ nhung đã khiến cho anh ta mong cậu đến vào hôm anh ta phẫu thuật lại, chỉ số sống sót chỉ có là 10%. Cuối thư vẫn chỉ lặp lại ngày hôm ấy mong cậu sẽ đến.

Bàn tay đang lay bả vai Thanh bỗng cứng lại, khuôn mặt Thanh bỗng mờ ảo và lao thẳng lên phía trước, lúc ấy có một chiếc xe ô tô đang lao nhanh tới. Một trận đau nhức tê liệt khắp người truyền đến, Mai chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

Sau ngày đó, nhiều người trong trường luôn nghĩ những ý kiến khác nhau, cho rằng Mai vô tình không để ý được, có người lại nghĩ là do cô tự tử nên mới lao nhanh tới...

Trên phần mộ của Hoàng và Mai được chôn cắt cạnh nhau, bỗng mọc lên hai cây cỏ bồ công anh, gió thổi cuốn những chiếc lông trẵng tinh khôi của hai cây quyện lại vào nhau, bay tít lên tận chân trời...


(Truyện tiểu thuyết) - Anh ở đây rồi, đừng khóc nhé!
-----------------------------------------------------------------
Read more…

Hôn anh đi nhóc của anh

16:04 |

(Truyện tiểu thuyết) - Hôn anh đi nhóc của anh.  Đọc truyện tiểu thuyết và cảm nhận ý nghĩa của tình yêu và cuộc sống. tại iztruyenhaynhat.blogspot.com

Còn rất truyện hay cho các bạn lựa chọn tại  ಌღ... truyện ngôn tình  ...ღಌ

- Hôn anh đi nhóc của anh.



- Không. Con bé ngúng nguẩy đẩy người yêu nó ra và rút trong cặp 1 tờ giấy, giơ lên gí sát mặt và đọc: Èm hèm.....

Điều 1:Hôn phải có lý do chính đáng.

Điều 2:Hôn phải đúng nơi, đúng lúc, đúng chỗ.

...Điều 3:Hôn mất rất nhiều calo.Hôn sẽ mang tới 278 loại vi khuẩn,1 nụ hôn dài có thể truyền tới 10 triệu vi khuẩn.Ngoài ra có thể mắc bệnh suy nhược cơ thể do virus Epstein_Bar và viêm gan B.

Điều 4:Hôn có thể.......

Anh cười phá lên và kéo con bé lại gần : "Em đọc mấy cài vớ vẩn đó ở đâu vậy?.Cứ làm như anh bị hủi không bằng ý.Sợ anh bị HIV hay HBV hả cô bé? Được rồi để ngày mai anh sẽ đi khám xem anh có mắc bệnh gì không nhé"

- Ha..ha..ha. Đúng rồi,em sợ anh bị bệnh truyền nhiễm.Con bé lè lưỡi ra trêu anh.

- Anh : Nếu thế thật em sẽ phải chăm sóc anh cả đời.Vậy càng tốt.

- Nó: Xí. Ai thèm chăm anh cơ chứ.Lúc đấy em chạy mất dép còn chẳng dám quay lại nhặt nữa là.

Anh giả vờ giận dỗi : "Xuy..Xuy..Vậy tránh xa anh ra. Không chơi với em nữa."

Nói rồi anh quay mặt đi.

Con bé lay lay vạt áo anh: " Thôi em thương , để em thơm cái nào,không hôn thì thơm vậy,nói rồi con bé chụt, chụt ... vào trán, vào má, vào môi anh. Nó không biết là đã đụng vào dây thần kinh phấn khích của anh. Anh giữ chặt 2 cánh tay nó và hôn lên đôi môi nó bằng 1 nụ hôn nồng cháy, nó cố dùng sức đẩy anh ra nhưng vô tác dụng. Vài phút sau nụ hôn cũng kết thúc.

Nó thở hổn hển : "Anh vi phạm điều lệ hôn rồi đấy nhé.Giờ nghe bản án giành cho anh đi"
- Được anh chấp nhận hết. Anh cười âu yếm và nắm tay nó cùng đi trên con đường rộng thênh thang 2 bên đường những cây cổ thụ chụm đầu vào nhau tạo thành 1 vòng cung che đi cái nắng chói chang của mùa hè. Chính nơi này nó và anh đã gặp nhau. Nó và anh cứ tan học lại đến đây đi dạo.

Không hiểu vì sao hôm sau anh đi khám thật. Thực sự là mấy ngày nay anh cũng cảm thấy trong người rất mệt mỏi, thỉnh thoảng còn buồn nôn. Lần đầu tiên đến bệnh viện, ngơ ngác như con nai vàng, hôm ấy là thứ 6 nên bệnh viện đông ngịt người.

Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh
Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh

Đợi gần 4 tiếng mới khám xong, lúc cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay mặt anh biến sắc. Bầu trời như tối sầm lại trước mắt anh. Anh cầm tờ giấy và vò nát nó trong tay từ lúc nào không hay.

Anh không ngờ ông trời lại đùa ác với anh như thế. Anh hối hận vì đã hôn nó. Đầu óc choáng váng, giờ anh chỉ nghĩ đến nó. Anh muốn gặp nó, muốn được nó an ủi nhưng 1 ý nghĩ khác lại đè lên :

- Không được, không thể gần cô ấy, không thể để cô ấy lây bệnh của mình.

Hôm đó nó gọi cho anh mấy chục cuộc điện thoại mà anh không nghe.Nó nhắn tin anh cũng không trả lời.

Rồi nó cũng nhận được tin nhắn của anh:

- "Em ơi chúng mình chia tay nhé. Anh mệt mỏi vì yêu em lắm rồi" .

Nó sững người khi đọc được tin nhắn của anh. Từ trước tới giờ anh chưa bao giờ nói mệt mỏi hay chán nó cả.

Vì sao? Vì sao mà bỗng dưng anh lại làm vậy. Nó như bị ai đó từ thiên đường đẩy xuống địa ngục. Nó không tin những gì anh nói. Nó chạy vụt đến nhà anh, đầu tóc cũng không kịp chải, mồ hôi thì nhễ nhại. Nó vừa thở hổn hển vừa gọi cửa nhưng anh không mở cửa, thế là nó trèo tường vào. Cái tường cao đến hơn 3m mà nó chi có 1m56, may mà có những viên gạch nhỏ ở đó nó xếp lại và trèo vào rất khó khăn, tay,c hân nó đều bị xước và chảy máu.Lúc nhảy từ độ cao hơn 3m xuống nó đã vấp vào hòn gạch làm chân như gãy làm đôi, đau lắm nhưng nó không khóc vẫn cố lê vào và đẩy cửa ra đờ đẫn nhìn anh, anh đang nằm trên ghế sôpha. Nhìn nó anh ngạc nhiên:

- Em vào đây bằng cách nào thế?

- Bay.

- Em đến đây làm gì? Về đi. Anh không muốn nhìn mặt em nữa.

- Tại sao?

- Chẳng tại sao hết.Vì chán chứ sao.

Anh chẳng thèm nhìn nó nên cũng chẳng biết là nó đang bị chảy máu và đau như thê nào và nó cũng giấu không để anh biết. Nó luôn vậy, luôn tỏ ra dũng cảm trước anh. Nó cười cười và lay lay người anh: " Vậy để em làm anh hết chán nhé. hehe. Để em đấm lưng cho anh nào hay chơi chữ nhé, cờ vua vậy ".

Anh không nói gì.Nó lại độc thoại:

- Hay em hôn anh nhé!

Như 1 phản xạ tự nhiên anh quay lại và nhìn vào mắt nó : " Không bao giờ ".

Phản ứng của anh làm con bé phát hoảng. Anh chưa bao giờ như vậy. Anh thích nó hôn anh, thích nó ôm anh và nũng nịu với anh lắm cơ mà.

Nó không nói gì cúi mặt và chầm chậm ngồi xuống đất tựa vào ghế anh đang nằm, chân tay nó đau buốt, máu đã thôi chảy nhưng càng ngay càng đau hơn. Nó nhìn lên bàn thấy 1 tờ giấy hơi nhàu nát, đưa tay vô hồn nó cầm tờ giấy lên đọc. Chuẩn đoán: viêm gan B cấp tính.

Nó đưa tay dụi mắt nghĩ mình hoa mắt, đang lướt lên nhìn tên thì 1 bàn tay từ sau nó giật lấy tờ giấy nói với nó giọng dữ dằn: " Này đồ mất lịch sự kia, sao lấy đồ của người khác mà xem như thế "

Nó quay lại nhìn anh mắt long lanh, chỉ còn 1 chút 1 chút nữa thôi nước mắt sẽ oà ra: " Hãy nói với em đây không phải là sự thật. Em chỉ đùa thôi mà. Em đâu muốn anh mắc bệnh chứ. Sao anh lại phải viết cái giấy vớ vẩn này để lừa em. Anh đùa với tính mạng mình như thế à?"

Anh cúi mặt: " Anh bị viêm gan b. Hôm qua anh đã đi khám, anh cũng chẳng biết vì sao khi nghe em đùa anh lại nảy ra ý định đi khám. Giờ anh là 1 kẻ bệnh tât. Anh sắp chết rồi. Em đi đi. Tránh xa anh ra nếu không em sẽ lây bệnh đấy "

Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh

- Không , em không đi đâu. Em sẽ chăm sóc anh. Có chết thì cùng chết. Em sợ sẽ không tìm được người yêu em như anh. Nếu anh đi rồi em sẽ cô đơn. Em không muốn.

Con bé khóc và ôm chặt lấy anh. Anh đẩy nó ra:

" Sẽ có người yêu em hơn anh. Thật đấy. Ông trời không muốn anh sống nữa nghĩa là ông ấy thấy em và anh không hợp nhau nên muốn tách chúng ta ra. Ông ấy đã tìm cho em 1 người yêu em hơn anh rồi. Người ấy sắp đến rồi. Không tin em đợi mà xem "

- Kệ.Mặc ông ấy, cho dù ông ấy tìm được người tốt hơn anh em cũng không cần.

- Vậy em phải nghĩ cho bố mẹ em chứ. Sao em ích kỷ thế. Em mà chết họ sẽ rất đau đớn, em sẽ trở thành 1 đứa con bất hiếu.

- Em biết làm thế có lôĩ với bố mẹ nhưng họ vẫn còn chị em , em trai em mà. Vả lại làm người ai mà chẳng phải 1 lần chết chỉ là sớm hay muộn thôi.

Anh thở dài chẳng biết làm sao khuyên giải nó nữa. Theo anh đó là 1 ý nghĩ tiêu cực mà không chỉ mình nó, nhiều đứa trẻ như nó cũng nghĩ như vậy. Vậy nên càng ngày càng nhiều vụ tử tự ở lứa tuổi như nó xảy ra. Nó vốn là đứa ngang bướng lại hay cãi cùn nữa. Bao nhiêu lần tranh luận với nó anh đều giơ 2 tay đầu hàng. Anh tiếc cho nó là sao không học ngành luật.

Anh nghĩ rồi khi anh ra đi rồi nó sẽ dần quên được anh và bắt đầu với cuộc sống mới của nó thôi. Vậy là anh để nó ở bên mình.

Từ hôm đó ngày nào nó cũng dính lấy anh. Anh đi học nó cũng đi cùng anh tới trường nó học. Hai trường đại học tuy cùng trong thành phố nhưng cách nhau khá xa. Nó phải đi 2 tuyến xe buýt mới từ trường anh về đến trường nó. Vậy mà ngày nào nó cũng làm vậy. Anh thương nó lắm, bảo nó không cần làm vậy nhưng nó cười khì khì và xua tay: "Tuổi trẻ phải ngao du thiên hạ".

Ngao du gì cơ chứ ngày nào cũng đi từ chỗ này đến chỗ kia cùng 1 địa điểm mà gọi là ngao du. Anh biết nó làm thế là để anh vui vì nó nghĩ rằng bệnh tình của anh nhất định chữa được. Nhưng nó đâu biết rằng bác sĩ bảo bệnh của anh đã bắt đầu vào giai đoạn cuối, cùng lắm anh chỉ sống được nửa năm nữa.

Mặc dù kém anh 2 tuổi nhưng nó trẻ con và hồn nhiên hơn anh còn anh thì chính chắn và ra dáng người lớn hơn nhiều. Anh có dáng cao, hơi gầy, khá đẹp trai . Nhiều cô gái mơ ước có được anh , nhiều cô gái xinh hơn nó theo đuổi anh, mà không hiểu tại sao anh lại yêu nó. Có lẽ là từ cái lấn nó nhìn thấy 1 cô bé trạc tuổi nó bị đám con trai trêu ghẹo, nó đã đi tới và nói cho đám con trai ấy 1 trận, không ngờ nó bị 1 thằng trong đám đó xông ra và cho ăn 1 cái tát. Nó không khóc mà trừng trừng nhìn thằng đó. Lúc đó anh không biết mình đã trở thành anh hùng hay là kì đà cản mũi nó nữa. Anh đã giải quyết tình huống 1 cách êm thấm và lôi xếnh xệch nó đi. Nó không những không cảm ơn anh mà còn tức giận trách móc anh sao không để nó cho bọn lưu manh kia 1 bài học. Anh chỉ cười và xoa xoa vào đầu nó: " Cô bé vừa nãy anh không kéo em đi chắc xảy ra án mạng rồi". Nó cười ha ha và xoa xoa lại vào đầu anh: " Này anh trai tôi ghét nhất ai xoa đầu tôi đấy nhé. Vả lại, nếu có xảy ra án mạng thật thì ít nhất tôi cũng trở thành anh hùng được lưu danh sử sách"

Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh

Bệnh tình của anh càng ngày càng nặng nhưng trước mặt nó anh vẫn tỏ ra khoẻ mạnh. Anh không nói cho bố mẹ biết và thường lấy lí do không về nhà để khỏi bố mẹ phát hiện ra. Một hôm anh thấy chóng mặt và đau khắp người rồi trời tối sầm trước mắt anh. Mở mắt ra anh thấy mình đang ở trong bệnh viện, xung quanh anh là bố mẹ và cả họ hàng nữa. Anh nhìn quanh không thấy nó đâu, bắt đầu thở phào nhẹ nhõm. Mọi người ai cũng buồn rười rượi. Đặc biệt anh thấy đôi mắt sâu thẳm của mẹ, đôi mắt sâu thẳm ấy hình như đang mọng nước. Người ta thường bảo những người mắt sâu là sâu sắc và khó đoán nội tâm họ. Còn anh thì thấy đó là đôi mắt buồn, đầy suy tư. Mẹ đang cười với anh,nụ cười hiền hậu và nắm lấy đôi bàn tay anh: "Con ơi không sao đâu, nghỉ ngơi 1 lát sẽ khỏi thôi ". Anh nở nụ cười yếu ớt cười với mẹ. Anh biết mẹ chỉ đang cố gắng an ủi anh, có lẽ mọi chuyện đã bại lộ, họ đã biết được bí mật anh giấu họ. "Viêm gan B ", 3 từ ấy chẳng khác gì "chết chắc rồi". Ông trời thật không công bằng với anh. Là 1 đứa con trai ngoan hiền, giỏi giang,a nh là người sống có tinh thần trách nhiệm, có những ước mơ cao đẹp, biết bao dự định mà anh chưa thục hiện được tại sao lại bắt anh phải đi sớm vậy.

Cửa phòng bệnh bỗng bật mở, nó lao vào chạy đến bên anh quên cả chào mọi người, nó khóc và lay lay anh: " Em đến rồi. Anh sẽ không sao đâu. Có em ở đây, nhất định anh phải sống. Anh còn nhớ không 3..2..1..MỤC TIÊU CỦA CHÚNG TA LÀ NGÀY NGÀY KHOE RĂNG. Nó vừa nói vừa lấy tay kéo 2 bên miệng ngoác to ra. Anh bật cười, nó làm anh hạnh phúc quá. Thế này ra đi cũng mạn nguyện rồi. Lúc này có lẽ mọi người đã hiểu ý và rút lui hết chỉ còn mình anh và nó. Nó cầm bàn tay gầy guộc của anh và lẩm bẩm " Chưa có vợ thì đeo ngón này, có vợ rồi thì đeo ngón này."

Nói rồi nó lấy trong túi áo 1 vật gì đó sang sáng đeo vào ngón tay áp út của anh. Nó cũng giơ ngón áp út của nó lên múa may trước mặt anh. Anh nhìn nó , mắt long lanh nhưng cố kìm không để nước mắt chảy ra. Anh không thể khóc. Anh đã từng nói với nó

- Đàn ông chỉ nên khóc khi không còn cha mẹ trên đời nữa. Anh sợ những lời nói của mình đánh lại chính mình nên anh đã kìm nén không khóc. Nó ngước lên nhìn anh và bắt gặp ánh mắt của anh. Nó ghé sát mặt mình vào mặt anh, anh bỗng sực tỉnh đẩy nó ra: "Em làm gì đấy. Định sàm sỡ anh à? Đồ lưu manh ". Anh càng tránh thì nó càng lấn tới. Anh yếu quá không ngăn nổi sức nó hay lá sức nó quá mạnh để rồi môi nó chạm môi anh.

-Em cút đi.Tránh xa anh ra.

Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh

Anh dùng tất cả sức lực đẩy nó ra nhưng nó ghì chặt tay anh. Hình như cảnh tượng này bị làm ngược chiều thì phải. Nó đóng nhầm vai, làm gì có kiểu 1 cô gái ghì tay để hôn 1 chàng trai như nó chứ . Nụ hôn của nó thật mãnh liệt và anh cũng như bị thứ ma lực gì đó hút lấy. Đầu lưỡi của anh và nó quyện vào nhau. Giá như cái đồng hồ thời gian sẽ chẳng bao giờ chạy nữa để anh và nó cứ giữ nguyên cái tư thế này thì tốt quá. Nhưng anh bỗng sực tỉnh ra mình sắp ra đi rồi, mình không thể mang theo người con gái anh yêu đi được. Anh không thể làm ảnh hưởng tới cuộc sống của cô ấy, con đường phía trước của cô ấy còn quá dài và sẽ có người yêu cô ấy hơn anh. Thời gian vừa qua cô ấy đã cho anh quá nhiều hạnh phúc rồi. Giờ anh phải trả lại cô ấy về với cuộc sống tươi đẹp đang đón chờ cô ấy. Ý nghĩ ấy của anh đã làm nó bị đẩy mạnh ra. Nó lảo đảo suýt ngã. Nhưng trước khi môi nó dứt ra khỏi môi anh, nó đã cắn mạnh vào môi anh và môi nó máu ứa ra.Mặn và tanh. Anh sửng sốt trợn mắt nhìn nó

- Em bị điên à? Muôn chết hay sao hả?

Anh vùng dậy khỏi giường lấy chai nước chạy đến và vành mồm nó ra đổ vào bắt nó súc rồi nhổ ra nhưng nó không chịu. Nó nuốt nước và cười:

- Haha. Giờ máu em và máu anh đã quyện chung làm 1 rồi.

Anh buông thõng tay làm chai nước rơi xuống đất.

- Em đúng là đồ ngốc. Tại sao em luôn ngốc như vậy. Em làm thế có biết là anh chết sẽ không nhắm mắt không hả? Em ác vừa thôi chứ.

Anh nói trong tiếng nấc, nước mắt anh rơi. Phải rồi anh đã từng nói đàn ông chỉ khóc khi không còn bố mẹ nữa, nhưng anh đã nhầm, anh đã khóc thêm cho 1 người nữa , đó là người con gái anh yêu và mãi yêu. Là người con gái dám đi cùng anh tới bất cứ chân trời nào.

Nó đưa tay vuốt nhẹ mắt anh, lau khô những giọt nước mắt của anh: "Anh đã bảo con trai chỉ khóc khi không còn được ở bên bố mẹ nữa thôi cơ mà. Sao anh lại khóc?"

Anh ôm nó vào lòng: " Hứa với anh 1 chuyện được không?".

Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh

Nó không nói gì, anh nhìn thẳng vào mắt nó, ánh mắt như van nài, cầu xin: " Hứa với anh đi. Em phải hứa với anh nếu không anh chết cũng không nhắm mắt đâu"

- Anh nói đi.

- Hứa với anh, em nhất định phải sống thật tốt, phải tiếp tục đi học. Em nhất định phải trở thành 1 tỷ phú như Bill Gates mà em từng ước mơ và nhất định phải tìm được 1 người yêu em nhiều hơn anh yêu em. Được không?

Anh nắm đôi vai gầy guộc của nó, mắt đanh nhìn như đặt tất cả hi vọng vào nó. Nó chỉ cúi mặt và gật nhẹ đầu, lúc này nước mắt nó nhỏ xuống những viên gạch dưới sàn nhà, mắt nó nhoà đi, nó không muốn anh thấy nó khóc. Nó quay người và lao ra khỏi phòng.

Ba ngày sau anh ra đi. Người ta không ngờ anh lại ra đi nhanh như thế. Mọi người ai cũng khóc và gào thét tên anh mong anh quay lại. Nhưng thần chết đâu để anh quay lại. Chỉ mình nó là không khóc, nó ngôì 1 góc và ôm tấm hình anh và nó chụp chung vào lòng và lẩm bẩm: " Đợi em 1 chút 1 chút nữa thôi ". Nó đã không giữ lời hứa với anh.

Sau ngày mất của anh 1 ngày. Lại có 1 đám tang nữa. Lúc chết, người ta vẫn thấy cô gái đó ôm tấm ảnh có hình 1 ngừời con trai và 1 người con gái. Người con trai với nụ cười đẹp như thiên thần, còn người con gái thì với vẻ tinh nghịch giơ 2 ngón tay chĩa vào đầu người con trai. Trông họ thật đẹp đôi!

Đọc Truyện tiểu thuyết hay : Hôn anh đi nhóc của anh
-----------------------------------------------------------------
Read more…